Gần đây, mình đi tìm sự bình an và hạnh phúc trong bản thân, vì mình thực sự xác định được, mình có bình an và hạnh phúc thì mới mang được bình an và hạnh phúc cho người khác.

Mình có đọc cuốn sách BEING PEACE (Muốn an được an) của thầy Thích Nhất Hạnh, thấy nhiều đoạn rất hay, rất ngấm. Đoạn nào hay, đoạn nào ngấm mình xin phép trích lại, hoặc giải nghĩa, hoặc viết lại theo cách hiểu của mình, để mọi người cùng đọc, cùng suy ngẫm với mình nhé! (Những chỗ có ngoặc kép là phần trích dẫn”

“…Đức Phật dạy chúng ta rằng: “Cái này có vì cái kia có”. Vì đứa trẻ mỉm cười nên ta cảm thấy hạnh phúc. Nhờ cái này có nên cái kia có, nhờ cái kia có nên cái này có. Đó gọi là duyên sinh”.

Giả sử chúng ta là người trong một gia đình (như chồng và vợ, cha mẹ và con cái), hay đơn giản, chúng ta là hai người bạn thân; thì an lạc, hạnh phúc của mình tùy thuộc rất nhiều vào họ và niềm an lạc, hạnh phúc của họ cũng tùy thuộc rất nhiều vào mình. Mình có trách nhiệm đối với họ và họ có trách nhiệm đối với mình. Bất cứ mình làm sai điều gì họ cũng khổ đau, và bất cứ họ làm sai điều gì, mình cũng khổ đau. Vì vậy, để chăm sóc cho họ tốt nhất thì mình cần phải chăm sóc cho chính mình tốt nhất.

“… Trong tạng Pali có kể một câu chuyện về hai cha con làm xiếc. Người cha đặt một cây tre dài lên trán, và người con gái leo lên đứng trên cây tre ấy. Hai cha con hành nghề như thế để kiếm tiền mua gạo và thức ăn. Một ngày nọ, người cha nói với con: “Con ơi, mình phải chăm sóc cho nhau. Con phải chăm sóc cho cha và cha phải chăm sóc cho con để hai cha con mình được an toàn. Tiết mục biểu diễn của mình nguy hiểm quá”. Bởi vì nếu người con rơi xuống thì cả hai sẽ không còn có thể kiếm sống được nữa. Có thể người con sẽ bị gãy chân và họ sẽ không có gì để ăn cả. “Con ơi, mình phải chăm lo cho nhau để tiếp tục sinh sống”.

Đứa con gái rất thông minh. Nó nói: “Cha ơi, cha phải nói như vầy nè, mỗi người chúng ta phải tự chăm sóc cho chính mình. Cha phải chăm sóc cho cha, con phải chăm sóc cho con để chúng ta có thể tiếp tục kiếm sống được. Bởi vì trong khi biểu diễn, cha phải lo cho cha, cha chỉ cần lo cho mình cha thôi. Cha phải giữ thật vững và phải rất tỉnh táo. Điều đó sẽ giúp con. Và khi con lên con cũng phải tự lo cho chính con. Con leo rất cẩn thận, không để điều gì sai lầm xảy ra. Cha phải nên nói như vậy cha ạ. Cha lo cho cha đàng hoàng và con sẽ lo cho con đàng hoàng. Như vậy thì chúng ta mới tiếp tục kiếm sống được”. 

Đức Phật cũng đồng ý là người con gái nói đúng hơn.

Vì vậy, là người thân của nhau, là bạn bè với nhau thì hạnh phúc của chúng ta tùy thuộc vào nhau rất nhiều. Theo như giáo lý này thì tôi phải chăm sóc cho tôi và bạn phải chăm sóc cho bạn. Bằng cách đó, chúng ta sẽ nâng đỡ, yểm trợ nhau rất nhiều. Nếu tôi chỉ nói: “Bạn không được làm cái này, bạn phải làm cái kia” mà tôi không chăm sóc cho tôi đàng hoàng, tôi toàn gây ra những sai sót thì câu nói đó chẳng giúp ích gì cả. Tôi phải chăm sóc cho tôi, và tôi biết đó là cách tôi có trách nhiệm cho hạnh phúc của bạn. Và nếu bạn cũng làm như vậy thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Đó là cách nhận thức dựa trên nguyên lý duyên sinh. Đạo Phật rất đơn giản, ai cũng có thể học hỏi và thực tập được…” – Trích BEING PEACE (Muốn an được an) – Thầy Thích Nhất Hạnh.

Còn bạn, với tư cách là một người giáo viên, là một người cha, người mẹ – Bạn học được điều gì khi đọc đoạn viết trên đây? Bạn có suy nghĩ gì về cách để cho chính mình và cả những người xung quanh có thể có được bình an và hạnh phúc?

Photo by Lidya Nada

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *