Lâu lắm rồi, hồi còn học lớp 10 chuyên sinh tại trường Trần Phú – Hải Phòng, mình đã rất yêu quý cô giáo dạy Văn. Cô hơn mẹ 4 tuổi, khá nghiêm khắc, hay nhắc nhở và dạy chúng mình những bài học cuộc sống (mà không phải đứa học trò nào hồi ấy cũng thích những bài ca ấy). Nhưng không hiểu sao, điều đó lại để lại trong lòng mình những ấn tượng thật sâu sắc. Cô chỉ dạy tụi mình mỗi lớp 10 thôi, lớp 11 cô không dạy nữa. Vậy nên cứ mỗi lần trống vào giờ, mình lại đứng ở hành lang tầng 3, ngóng cho đến khi thấy cô bước vào một lớp khác rùi mới quay về lớp của mình (may mà hồi đấy không có sao đỏ,hehe). Những kỉ niệm về cô cách đây gần 20 năm, nhưng vẫn còn như mới hôm qua…


Chiều qua, lũ học trò trường Alfred Nobel tổ chức kỉ niệm cho các thầy cô nhân ngày 20/11, cũng thật xúc động. Bây giờ là giáo viên rồi, ngồi trong một buổi kỉ niệm ngày nhà giáo, lại nhớ về những thầy cô xưa, những người đã đi qua cuộc đời mình, và mỗi người đều để lại cho mình những dấu ấn không thể nào quên. Dù hồi ấy các cô không biết, nhưng sự xuất hiện của các cô trong cuộc sống của em cũng là một trong những nguyên nhân chính để em có thể trở thành một người như ngày hôm nay.
Bài thơ này em viết tặng cô Phạm Thị Nghi, giáo viên dạy văn của em hồi lớp 10, nhưng cũng muốn thông qua nó, xin dành tặng lời tri ân sâu sắc đến tất cả các thầy cô giáo, những người mà sự xuất hiện của họ đã làm thay đổi không ít cuộc đời của những học sinh giống như em:

HÃY THA LỖI CHO CHÚNG EM!

“Hãy tha lỗi cho em, cô ơi!”
Đó là điều mà chúng em muốn nói.
Bao lần đứng trước cô, rồi bao lần không thể
Cứ ngập ngừng… rồi chôn chặt trong tim!

Sang năm này không còn được học cô,
Cái khoảng cách cứ kéo dài ra mãi
Chúng em học tầng ba, cô dạy nơi tầng một
Nên cứ trống vào giờ, lại ngóng phía cầu thang.

Mong một lần cô ngước mắt nhìn lên
Thấy chúng em, cô mỉm cười thân thiện
Mong lại gặp ánh mắt nhìn trìu mến
Lại được nghe lời trách mắng thưở nào!

Sang năm này, thầy không mắng chúng em đâu
Không chê chúng em hư, hay nghịch ngầm, lười học
Nên nhớ lắm những lời cô trách mắng
Những lời xưa… rất sợ phải nghe nhiều!

Đã xa rồi, mới nhớ tiếc bao nhiêu
Hãy tha lỗi cho chúng em, cô nhé
Những đứa con quá ngu ngơ, khờ dại
Đi cả cuộc đời,
chưa hiểu hết
lòng cô…

(Ảnh của Lina Trochez trên Unsplash).

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *