Hôm qua là một ngày có nhiều bài học, nhưng vì chuyện hôm qua với bạn Cún khá dài, nên chuyện này hôm nay mới kể:

Lúc Cún đã đạp xe đi học, mình cũng dắt xe máy ra để đi làm. Cậu bé nhà bên tên là Tôm, 5 tuổi, đang ngồi vắt vẻo trên xe máy chờ bố đưa đi học. Cậu hát rất to một bài hát nào đó mà mình đoán đó là bài hát của riêng cậu (vì không phải tiếng Việt, không phải tiếng Anh, mà cũng không theo nhạc điệu nào mình đã biết). Cậu hát say sưa như xung quanh không có ai và trên mặt cậu là một sự ngây thơ rất dễ thương. Nghe cậu hát, mình thầm ước được nhỏ lại và có thể ngây thơ như cậu, được làm điều mình muốn một cách thật vô tư, không cần để ý đến những đánh giá, xét nét của bất kì ai khác. Mình tủm tỉm cười và nhìn cậu trìu mến. Buổi sáng như là có ý nghĩa nhiều hơn với bản nhạc này của cậu!

Từ xa, mẹ của Tôm đi chợ về, tay xách một túi đồ. Và chợt mình nghe tiếng quát: TÔM, IM NGAY, HÂM À!

Tiếng hát im bặt. Tôm lút cút theo mẹ vào nhà. Cô ấy còn lẩm bẩm mấy câu gì nữa thì mình nghe không rõ. Nhưng suy nghĩ của mình về bài hát của Tôm thì dừng lại ở đó. Thay vì thế, chợt thấy hụt hẫng và tự hỏi không biết cô ấy nói thế là vì chính cô ấy thấy hát một điệu “không giống ai” như vậy là “hâm thật”, hay vì cô ấy thấy xấu hổ khi có mình chứng kiến con cô ấy đang làm một việc mà cô ấy cho rằng “không giống ai”? Nếu là điều thứ nhất thì thật đáng buồn cho Tôm. Nếu là điều thứ hai thì thật đáng buồn cho cô ấy. Giá như cô ấy biết được lúc ấy mình đang nghĩ gì thì không biết cô ấy có hành xử với cậu bé đáng yêu ấy như vậy không?

Chắc phải tặng một vé SỨ MỆNH NGƯỜI THẦY cho mẹ Tôm, các bạn nhỉ?

CÙNG QUAN SÁT VÀ LẮNG NGHE CUỘC SỐNG hàng ngày, để học hỏi thêm thật nhiều điều thú vị các bạn nhé!

Photo by Maria Lara on Unsplash

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *