“…Khi nói: “Con về nương tựa Phật”, chúng ta cũng nên hiểu rằng: “Phật cũng đang nương tựa mình”. Bởi vì nếu không có phần đầu (con) thì phần thứ hai (Phật) không thể trọn vẹn được. Đức Phật cần chúng ta để cho sự TỈNH THỨC, HIỂU BIẾT và THƯƠNG YÊU trở nên có thực mà không phải chỉ tồn tại như những khái niệm. Đó phải là những gì có thực ảnh hưởng lên đời sống của ta. Bất cứ lúc nào tôi nói: “Con về nương tựa Phật”, tôi cũng nghe: “Phật về nương tựa con”.

Đây là bài kệ trồng cây:

Tôi gửi tôi cho đất
Đất gửi đất cho tôi
Tôi gửi tôi nơi Phật
Phật gửi Phật nơi tôi.

“Tôi gửi tôi cho đất” cũng giống như “Con về nương tựa Phật”. Tôi quán tưởng mình là một cái cây. Cây sống được là nhờ đất. Cây nương tựa nơi đất. Nhưng “Đất gửi đất cho tôi” bởi vì mỗi chiếc lá rơi xuống sẽ mục nát và phân hủy làm cho đất màu mỡ hơn. Chúng ta biết rằng cây cối làm cho đất đai màu mỡ, tốt tươi, xinh đẹp. Sở dĩ đất mẹ của chúng ta xanh và đẹp là nhờ cây. Vì vậy trong khi cây cần đất mẹ thì đất mẹ cũng cần cây để làm hiển lộ một hành tinh xanh đẹp. Thế nên khi nói: “Tôi gửi tôi cho đất” thì “tôi” (cái cây) cũng nghe những lời khác: “Đất gửi đất cho tôi”. 

Tương tự như vậy, “Tôi gửi tôi nơi Phật, Phật gửi Phật nơi tôi”. Rất rõ ràng rằng SỰ HIỂU BIẾT và TÌNH YÊU THƯƠNG của Phật cần chúng ta để trở nên có thật trong đời sống này. Vì vậy, công việc quan trọng của chúng ta là thắp sáng sự TỈNH THỨC, nuôi lớn HIỂU BIẾT và THƯƠNG YÊU.”

Trích BEING PEACE (Muốn an được an) – Thầy Thích Nhất Hạnh 

Đọc đến phần Cây và Đất, một sự xúc động sâu sắc dâng lên. Cây cần đất để sống, nhưng đất nhờ có cây mà trở nên màu mỡ, tốt tươi và trở thành một nơi đáng sống!

Ảnh: Thiền sư Thích Nhất Hạnh trên Phatgiao.org.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *