Ngày xưa, mình rất yêu cô giáo, và yêu luôn cả …những điều mà cô thích. Cô có những quyển sổ thơ chép tay dày ơi là dày, toàn về những người lính.

Mình mượn cô về đọc và… chép lại (thế nên chữ mới đẹp như giờ,hihi). Nhưng đọc xong rùi thì… thơ thẩn bắt đầu tuôn ra. Sau đó vài năm, khi đọc lại những bài thơ đó, mình tự hỏi tại sao hồi ấy mình lại viết được như thế nhỉ? Nhưng bây giờ, khi đã có cơ sở khoa học rồi, thì… hóa ra là như vậy!

Âm nhạc số 1, tưởng tưởng số 2 và ngôn ngữ số 3! Các bạn đọc thử xem có đúng là như vậy không nhé!


HƯƠNG BƯỞI
Vẫn tinh nguyên như thưở ban đầu
Vườn hoa bưởi – nơi mình hò hẹn
Hai con thuyền cùng hướng về một bến
Hương bưởi dịu dàng ru giấc ngủ riêng tư.
Nhà tuy gần mà vẫn phải đưa thư
Gốc bưởi thì to, mà lá thư thì nhỏ
Hương của bưởi nhẹ nhàng như hơi thở
Nên lá thư nào cũng phảng phất mùi thơm!
Tóc em dài như mái tóc của đêm
Yêu đến thế, mái tóc thề ngày ấy
Hai đứa mình ngồi dưới đêm trăng sáng
Hương bưởi dịu dàng, e ấp, làm duyên…
Cho hôm nay anh lại lên đường
Mang theo mình mùi hương hoa bưởi
Trên chặng đường hành quân, rong ruổi
Qua mỗi trận tiền, hương bưởi lại thơm hơn.
Ngồi trong hầm, anh lại nhớ về em
Lại ngửi thấy mùi hương hoa bưởi
Ở nơi này chỉ có mùi rạ mới
Nếu em bằng lòng, ta hãy đổi cho nhau.
Thương nhau nhiều, có nói được nhiều đâu
Chỉ có hoa để hẹn thề, mong ước
Em hãy đợi đến ngày tan bóng giặc
Ta lại về bên gốc bưởi quê hương!


Nếu TÌNH YÊU không chỉ THAY ĐỔI người học, mà còn giúp họ KHÁM PHÁ thêm được những TIỀM NĂNG sẵn có trong con người mình, thì cớ gì mà chúng ta không làm cho HS YÊU MÌNH nhiều hơn nữa? Và nghề của chúng ta, phải chăng về bản chất, là nghề… KHAI THÁC KIM CƯƠNG???


XIN GỬI LỜI CẢM ƠN CHÂN THÀNH NHẤT ĐẾN NHỮNG NGƯỜI MÀ TÔI YÊU THƯƠNG BỞI VÌ HỌ MÀ TÔI CÓ ĐƯỢC NGUỒN CẢM HỨNG VÀ ĐỘNG LỰC MẠNH MẼ ĐỂ THEO ĐUỔI GIẤC MƠ CỦA MÌNH!

Photo by Xiaolong Wong on Unsplash

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *