Ở nhà mình, bố của bạn Sóc hay chơi với bạn ấy theo kiểu như thế này:
– Bố: Đố Sóc nhé (hát) – Một với một là…
– Sóc: Hai.
– Bố: Hai thêm hai là…
– Sóc: Bốn.
– Bố: Bốn với một là…
– Sóc: Năm.
– Bố: Năm với năm là…
– Sóc: ĐỀU! (Vì bài hát là 5 ngón tay sạch đều).
– Bố: SAI RỒI! 5 với 5 là 10 chứ!

Mẹ nghe đi nghe lại mấy lần, nhắc bố rồi mà bố không nhớ. Ai nghe cũng tưởng là chuyện bình thường, nhưng thực sự CHUYỆN NHỎ mà KHÔNG NHỎ. 

Cái không nhỏ ở đây là cái cách mà người lớn vô tâm và vô tình “cài đặt” những điều chưa tích cực vào đầu con trẻ ngay từ khi chúng còn rất nhỏ, thậm chí ngay trong những trò chơi hàng ngày. Cái từ “SAI RỒI” trở nên phổ biến. Con động làm gì là người lớn bảo SAI: cầm đũa ăn SAI cách, mặc quần áo SAI, đi giầy SAI, đố chữ cũng nhận SAI, đến lớp càng mắc nhiều cái SAI, thậm chí chơi với bố mẹ bình thường như trong bài hát trên, trẻ cũng bị bảo là SAI! 

Hàng ngày nghe quảng cáo Vinamilk nhiều quá, ra mua sữa là nhớ ngay đến Vinamilk. Bạn nghĩ thế nào trong trường hợp này của trẻ?

Hiện nay mọi người đang nói rất nhiều đến NLP (lập trình ngôn ngữ tư duy). Mình cũng cặm cụi khăn gói quả mướp đi học, và thấy đúng là: Có những chuyện tưởng NHỎ mà không NHỎ!

Mình thực sự mong muốn được chia sẻ nhiều hơn với mọi người về những điều đã được học từ rất nhiều khóa học, được đúc kết từ việc tự mình nghiên cứu, từ những trải nghiệm của chính bản thân mình, để mỗi bậc làm cha mẹ, làm thầy cô có thể hiểu hơn, ý thức hơn về mỗi lời nói, mỗi hành động của mình; để không vô tình gây ra những tổn thương hoặc vô tình “lập trình” cho trẻ những điều chưa tích cực!

Gửi gắm rất nhiều tình cảm và chia sẻ trong SỨ MỆNH NGƯỜI THẦY!

Ảnh của Hybrid trên Unsplash)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *